|
Trong bài diễn văn nhậm chức hôm 20 tháng Giêng năm 1969, Nixon kêu gọi một kỷ nguyên mới cho hòa bình trong nước cũng như ở quốc ngoại. Sau quá nhiều năm xung đột nội bộ và quốc tế , ông ta tuyên bố “Cần chấm dứt mọi bất đồng ý kiến thô bạo…Chúng ta bị dính trong chiến tranh, nhưng lại muốn hòa bình…Chúng ta bị xé nát vì chia rẽ, nhưng lại muốn đoàn kết…Nhỏ nhẹ với nhau là một việc làm đơn giản. Trong những năm khó khăn vừa qua, nước Mỹ đã hứng chịu cơn sốt chữ nghĩa: từ diễn văn tự thổi phồng với hứa hẹn nhiều hơn là những gì nó thật sự đem lại; từ diễn văn nóng nẩy biến bất dồng ý kiến thành thù hận; từ diễn văn giả dối tự sướng hơn là thuyết phục. Chúng ta không thể học được lẫn nhau trừ khi chúng ta ngừng chửi lẫn nhau.” Hy vọng của ông là “chuyển tài sản quốc gia từ sự tàn phá của chiến tranh ở ngoại quốc về nhu cầu cần thiết của dân chúng trong nước…Sau một thời gian đương đầu, chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên thương thuyết.” Ông ta hứa hẹn dành hết sức lực để “tạo hòa bình giữa các quốc gia” và có ý định cắt giảm hoang phí trong chương trình Đại Xã Hội [của TT Johnson] cùng lúc với chấm dứt chiến tranh VN và cải thiện mối giao hảo với thù địch Cộng Sản. Lời kêu gọi trở về đoàn kết quốc gia đã không thể xóa bỏ tức thời những rạn nứt và tức giận gây ra bởi chiến tranh VN hoặc ấn tượng từ lâu cho Nixon là một chính khách xảo quyệt. Đoàn xe diễn hành từ Quốc hội về Bạch Ốc dọc theo Đại Lộ Pennsylvania bị dàn chào bởi những người biểu tình hô to: “Hồ, Hồ, Hồ Chí Minh, Việt Cộng sẽ win” [nghĩa là thắng, người viết không dịch chữ này cho có vần]. Giữa khoảng Đường Số 13 và 14, người biểu tình ném lon bia, chai, và đá vào xe chở tổng thống. Đây là lần đầu tiên trong 180 năm lập quốc mà có một sự thù nghịch công khai làm vẩn đục ngày nhậm chức tổng thống như vậy. Sở trường và sở đoản của Nixon và Kissinger là những chi tiết tiểu sử làm cho họ không ngớt hấp dẫn. Cái cá tính của họ ảnh hưởng ra sao đến thành tích trong lúc thi hành nhiệm vụ cũng là điều lôi cuốn. Tham danh vọng, quyền lực, thích kiềm chế người khác, đa nghi, và cạnh tranh với nhau đã thúc đẩy cũng như làm rào cản những cố gắng của họ như chấm dứt chiến tranh VN, thay đổi mối liên hệ với Nga Sô, và đối phó với Trung Quốc, Trung Đông, và Nam Mỹ. Sự thay đổi của tình thế, vùng và quốc gia cũng ảnh hưởng đến kết quả của chính sách của họ. Nhưng ảnh hưởng của cá tính họ trong chính quyền cũng không nhỏ, điều này sẽ được chứng tỏ một cách hùng hồn khi họ định đoạt chính sách đối ngoại sau này.
|